Thi cắm hoa nào ?

Menu thư viện

Mời bạn dùng trà

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Thị Hoa)
  • (HoaLan)

Ảnh ngẫu nhiên

CUUNON_CHUC_TET.swf Bannertet2013.swf Clip_gioi_thieu_bai.flv Tro_choi_du_lich_ha_noi1.flv Tro_choi_du_lich_ha_noi.flv Chang_vang_ho_tay.jpg Toa_nha_co_nhat_viet_nam_336_m72_tang.jpg Avatar.jpg FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf SnNHUHOAswf.swf 83_41.swf 83a1.swf Thanh_co_loabf894.jpg Noel3a1.swf Tinh_em_la_dai_duong1.swf Flash_khong_nen_Cam_chuong.swf Flash2.swf Hoa_hong_xanh_lung_linh.swf Flash_khong_nen_hoa_Cuc_trang.swf

Trường tôi

Khach tới thăm nhà !

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Nha Trang- Đà Lạt 6/2011

    Bái Đính - Đầm Đa 2010

    Danh ngôn

    ""

    Truyện cười

    Phong lan

    Hạ Long 2008- 2009

    Hoa đẹp

    Thiên nhiên lí tưởng

    Hoa sen

    Thơ mộng

    Mời bạn

    Sắc màu

    Thiếu nữ

    Gốc > Những bài thơ hay >

    THƯ GỬI MẸ

    Mẹ của con giờ đây còn mạnh khoẻ?
    Mẹ kính yêu, cho con gửi lời chào
    Xin hãy để trên ngôi nhà của mẹ
    Toả ánh chiều trong nỗi nhớ nôn nao.

    Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng
    Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con
    Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng
    Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn.

    Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều
    Mẹ nhìn thấy chỉ một điều khủng khiếp
    Có vẻ như trong một vụ đánh nhau
    Có ai đấy đâm con bằng dao thép.

    Chẳng sao đâu! Xin mẹ hãy yên lòng
    Đấy tất cả chỉ là cơn mộng mị
    Con đâu có còn đến nỗi lông bông
    Để chết đi khi chẳng nhìn thấy mẹ.

    Con bây giờ vẫn như thế, dễ thương
    Chỉ ao ước một điều rất đơn giản
    Sao cho thật mau thoát khỏi nỗi buồn
    Để trở về ngôi nhà ta thấp vắng.

    Con sẽ về khi hoa nở trên cành
    Mang hơi thở mùa xuân quanh vườn tược
    Chỉ có điều mẹ trong ánh bình minh
    Đừng thức con như tám năm về trước.

    Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt
    Đừng khơi lên mộng ước đã không thành
    Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát
    Nếm trải nhiều mệt nhọc giữa ngày xanh.

    Và đừng dạy con cầu nguyện. Không cần!
    Thời ấu thơ chẳng quay về lần nữa.
    Chỉ mẹ là niềm vui, niềm an ủi của con
    Chỉ mẹ ?" đối với con là ánh hồng khôn tả.

    Mẹ hãy quên đi những điều phiền muộn
    Mẹ đừng buồn, đừng lo lắng về con
    Đừng hay bước ra ngoài con đường vắng
    Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn.

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Hoa @ 19:52 29/10/2011
    Số lượt xem: 1512
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến